SỰ KIỆN GIẢM GIÁ!!

Breitling Emergency Orbiter 3 – “Phao cứu sinh” hữu hiệu khi bạn bị kẹt ngoài khơi xa

Đối với nhiều người đam mê đồng hồ, nó được xem như một chút mánh lới quảng cáo - một chiếc đồng hồ thạch anh analog-digital size lớn như một công cụ marketing đối với những người thích “tâng bốc” bản thân hoặc có xu hướng làm chỉ huy. Nhưng với tôi, những chiếc đồng hồ được thiết kế nhằm một mục đích đặc biệt lại là một điểm yếu và Breitling Emergency cũng là một chiếc đồng hồ như thế. Sau khi ngó lơ chúng trong nhiều năm và đắm chìm với những chiếc đồng hồ lặn cơ khí, cuối cùng tôi đã quyết định tậu một em cho mình. Tôi đã mua Orbiter 3, chiếc số 1,869 trong số 1.999 chiếc đồng hồ phiên bản giới hạn Breitling đã tạo ra vào năm 2000 để kỷ niệm chuyến bay thẳng vòng quanh thế giới đầu tiên trong một quả cầu. Tôi đã sở hữu chiếc Emergency trong hơn một tháng nay và nó không hề rời cổ tay của tôi trong hơn một hoặc hai ngày trong thời gian đó. Vậy là bạn cũng hiểu tôi hài lòng về nó đến mức nào.

Để đánh giá khách quan hơn dòng Emergency, hãy cũng nhìn lại lịch sử của nó. Năm 1979, Breitling bị lôi kéo khỏi đống tro tàn phá sản của Ernest Schneider, người có một lịch sử lâu đời phục vụ trong quân đội Thụy Sĩ. Nền tảng của Schneider trong Quân đoàn Signal và vai trò sau này của ông dẫn đầu sự phát triển của đồng hồ thạch anh tại Sicura và mang lại cho ông những đánh giá cao. Là một phi công đã được cấp phép và một tín đồ đồng hồ, ông cũng đã đánh giá cao lịch sử của Breitling là một nhà sản xuất đồng hồ hàng không lâu năm. Một khi mua Breitling, ông ta không chỉ đặt ra một kế hoạch đầy tham vọng để hồi sinh đồng hồ cơ khí một mặt, mà còn thúc đẩy sự phát triển của đồng hồ phi công cho thời hiện đại.

Thập niên 80 là thập kỷ khi đồng hồ analog-digital lên ngôi, với những chiếc đồng hồ lớn như Seiko H558, Citizen Aqualand và Chronosport Sea Quartz UDT được yêu thích. Những mẫu đồng hồ đầu tiên của Breitling - Pluton và Jupiter - thực ra được làm dựa trên Chronosport. Nhưng Schneider đã thúc đẩy Breitling phát triển mô hình riêng của mình và vào năm 1985, Aerospace ra mắt, với cuộc cách mạng “vương miện” trong chức năng hoạt động và kiểu dáng đẹp mang tính thẩm mĩ cao. Lâu sau khi những chiếc đồng hồ analog-digitak khác đã trở nên phổ biến, Aerospace đã phát triển và nâng tầm hơn nữa, cho ra đời các sản phẩm như Breitling B-1, Chronospace, và tất nhiên là cả Emergency nữa.

Không lâu sau khi tiếp quản Breitling, Ernest Schneider đã tham gia một cuộc thảo luận bàn tròn của NATO về sự không chắc chắn của đèn báo khẩn cấp và đã nghĩ rằng sẽ thật tốt nếu có một máy phát phụ trợ nhỏ có thể dùng trong trường hợp xấu nhất khi mình bị rơi ra khỏi máy bay. Thách thức của Schneider đối với các kỹ sư của anh là kết hợp loại thiết bị này vào đồng hồ đeo tay. Để làm như vậy, họ quyết định xây dựng trên nền tảng chức năng của Aerospace mới và hợp tác với hãng hàng không Pháp Dassault để thu nhỏ đèn hiệu máy phát và ăng-ten cuộn để nó có thể vừa vặn bên dưới đồng hồ.

Sau nhiều năm và 7 triệu đô la thử nghiệm cũng như tìm ra lỗi, Emergency cuối cùng đã ra mắt vào năm 1995. Đèn hiệu định vị được thiết kế để kích hoạt khi ăng-ten không được che chắn, khi nó gửi tín hiệu SOS duy nhất trên tần số khẩn cấp hàng không chính thức của 121,5 mHz, sẽ giúp các nhân viên cứu hộ tìm thấy bạn. Trong năm năm đầu tiên, chiếc đồng hồ chỉ có sẵn để mua bởi phi công được cấp phép, nhưng Breitling cuối cùng đã thuyết phục các cơ quan quản lý cho phép họ bán cho bất kỳ ai sẵn sàng ký một thỏa thuận không kích hoạt tín hiệu nạn nhân trừ khi nó đang trong tình trạng khẩn cấp thực sự.

Những người bị thương và đa nghi trong chúng ta có khuynh hướng nói rằng Emergency chỉ đơn thuần là một bài tập tiếp thị. Nhưng hãy đối mặt với nó, có nhiều cách dễ dàng để bán đồng hồ hơn là bán hàng triệu đô la vào một liên doanh chưa được chứng minh với thị trường mục tiêu hạn chế đang có tiềm năng to lớn cho sự thất bại. Và đó là một trong những lý do tôi thích chiếc đồng hồ này. Nó đại diện cho một mong muốn thuần túy để tạo ra không chỉ một thiết bị hữu ích mà còn là một thiết bị có khả năng cứu sống, không phải chỉ với một mục đích đơn giản là làm cho nó hấp dẫn. Chiếc Emergency này hoàn toàn có thể khiến khách hàng yên tâm về chức năng và, tôi tin rằng, nó chính là một trong những đồng hồ công cụ thực sự cuối cùng từ bất kỳ thương hiệu lớn nào của Thụy Sĩ. Và mặc dù tôi nghĩ rằng phiên bản Emergency mới nhất, với bộ phát tần số kép, thiết bị chống nước và kích thước vỏ không kém phần ấn tượng sẽ tiếp cận dễ dàng với những nhà thám hiểm thông thường như tôi, những người không thể bị quyến rũ bởi những chiếc đồng hồ thông thường khác. 

Tôi thì không phải là phi công nhưng tôi thích đi đây đi đó và thỉnh thoảng phiêu lưu ở những nơi xa xôi. Vì vậy, đồng hồ Emergency phù hợp với tôi không chỉ bởi kỹ thuật và lịch sử của nó, mà còn bởi tính hữu dụng tiềm năng của nó. Phần lớn họ nói về sự lỗi thời của tần số 121,5 mHz cho tìm kiếm và cứu nạn, nhưng thực tế là, mặc dù tần số đó không được giám sát bởi các vệ tinh nữa, nó vẫn có hiệu quả như một đèn hiệu định vị và tín hiệu cho thấy một lần nữa người bị báo cáo mất tích. Máy bay thương mại và chuyên gia SAR vẫn theo dõi 121,5 trên radio, vì vậy giả sử tôi đang trên một chuyến đi và nói cho mọi người biết tôi sẽ đi đâu và khi nào tôi quay trở lại, nếu tôi không xuất hiện và cần được giải cứu thì đồng hồ Emergency hiệu quả hơn nhiều trong việc giúp tôi được tìm thấy hơn là gửi tín hiệu khói hoặc xếp chữ "SOS" bằng sỏi trên bãi biển.

Có một danh sách khá dài các trường hợp trong đó đồng hồ Emergency đã hỗ trợ cứu hộ. Năm 2002, một lính nhảy dù người Thụy Sĩ rơi vào địa hình hiểm trở và bị thương mắt cá chân, tách biệt với phần còn lại của đội. Anh kích hoạt bộ phát khẩn cấp của mình và được tìm thấy trong một thời gian ngắn. Và có lẽ trường hợp nổi tiếng nhất là hai nhà thám hiểm người Anh đã bị trôi dạt từ một chiếc bè ở Nam Đại Dương sau khi họ bị buộc phải bỏ chiếc trực thăng bị tê liệt của họ, mang theo bộ đồ sống còn và chiếc đồng hồ Emergency. Đây chỉ là hai trong số hàng chục ví dụ. Không tệ đối với một sản phẩm tích hợp từ một thương hiệu đồng hồ Thụy Sĩ sang trọng và hầu như không phải là mánh lới quảng cáo tiếp thị, mặc dù những loại câu chuyện này không thể không thêm vào câu chuyện của đồng hồ.

Hai nhà thám hiểm khác cũng đeo chiếc Emergency là Bertrand Piccard (nay là Omega Solar Impulse nổi tiếng) và Brian Jones, khi họ bắt đầu một quả cầu helium công nghệ cao từ Thụy Sĩ vào ngày 1 tháng 3 năm 1999 với mục tiêu cho nó bay quanh trái đất không ngừng. Họ hạ cánh ở Ai Cập vào 20 ngày sau đó, trên cùng một dòng kinh độ, đã hoàn thành cuộc hành trình thành công và với ăng-ten khẩn cấp của họ vẫn được xếp gọn an toàn. Đó là hành trình đầy kỉ niệm của chiếc đồng hồ ấn bản giới hạn của tôi và nó được đóng gói với một chứng chỉ đã ký và một bộ sưu tập hình chữ B của Mylar sáng bóng từ làn da của quả cầu vòng quanh thế giới đó.

Những sản phẩm này đều tốt nhưng phần đóng gói mới làm tôi cảm thấy hào hứng hơn. Chiếc đồng hồ, đặt trong một chiếc cặp bằng nhựa lớn, bên trong có ghi "Cảnh báo: Chỉ dùng cho hàng không" và chứa một cuốn sổ tay dày và một máy thu radio nhỏ để kiểm tra hoạt động của đèn hiệu. Bật nó lên, điều chỉnh âm lượng, bấm chiếc Emergency một cách chắc chắn vào cái nôi hình đặc biệt và tĩnh radio bị gián đoạn bởi tiếng còi báo động ngắt quãng liên tục. 

Ngoài ăng-ten hấp dẫn, chức năng đồng hồ cũng giống như ăng-ten không gian giữa thập niên 90: múi giờ thứ hai, chronograph kỹ thuật số, báo thức đếm ngược, kỹ thuật số chạy thứ hai và hiển thị ngày, tất cả các tính năng hữu ích đều được sử dụng theo quy tắc riêng. Breitling phổ biến và hoàn thiện chức năng hoạt động vương miện mà vẫn phù hợp với hiện đại 16 năm sau khi chiếc đồng hồ này được giới thiệu. Quay vương miện theo một trong hai hướng và cửa sổ số cuộn các chức năng. Nhấn vương miện sau đó kích hoạt các chức năng này, trong khi kéo nó ra được sử dụng để thiết lập. Đó là một tính năng Breitling đã trở lại ngay trong những năm 80 và vẫn được sử dụng trong thời đại này trên chiếc Emergency mới, B50 Cockpit và B55 Connected, mặc dù có thêm chức năng.

Các yếu tố hình thức của Emergency mang lại ấn tượng rất tốt. Phần đáy của vỏ máy, bao gồm cả dây đeo sừng, về bản chất là vỏ bọc cho thiết bị điện tử truyền và hai râu (cái nhỏ hơn ở trên là để tăng cường tín hiệu). Một phần của vỏ là titan mịn, trong khi các vương miện được đánh bóng bằng thép không gỉ. Bốn vít đi qua từ bên dưới và giữ mô-đun đồng hồ ở vị trí trên cùng của vỏ máy. Một khi các ốc vít đó được tháo ra, mô-đun này sẽ không còn nguyên vẹn, với vỏ bọc snap-on riêng và các thiết bị điện tử và pin di chuyển riêng biệt.

Có vẻ như việc bổ sung ăng-ten và vương miện bóng sẽ làm cho nó khó sử dụng, nhưng nó đã trở thành một trong những chiếc đồng hồ thoải mái nhất mà tôi sở hữu, nhờ việc sử dụng titan nhẹ và đường kính 43mm hợp lý. Mặc dù đồng hồ Emergency được gắn trên một vòng đeo tay bằng titan được chế tạo tốt, tôi ngay lập tức đổi nó thành một dây đeo bằng cao su Breitling có niên đại 90 năm với biệt danh là "thanh Hershey" và kết cấu được nâng lên của nó. Có lẽ với một phi công thì vòng đeo tay là một lựa chọn tốt, nhưng đối với những người phong trần và bụi bặm như tôi, dây đeo cao su dẻo dai lại vô cùng hoàn hảo. 

Với tất cả những ưu điểm trên, tôi vẫn phải thừa nhận rằng, chiếc đồng hồ này không có tính thẩm mĩ cao. Khi tôi đưa nó cho một người bạn, anh ấy nói, trông nó giống như chiếc đồng hồ mà Hải quân SEAL sẽ mặc!" Với các nút bấm và readouts kỹ thuật số, nó làm cho tôi cảm thấy một chút dũng cảm, một chút mạo hiểm hơn và một chút nghiêng về kế hoạch trốn thoát mới. Liệu nó có khiến tôi có xu hướng chịu thêm rủi ro, làm cho tôi có cảm giác an toàn sai lầm không? Có thể! Nhưng cuộc sống đâu phải lúc nào cũng an toàn và bảo đảm? Không phải tất cả chúng ta đều nên kiên cường đối mặt với mọi thử thách hay sao? Thật tốt nếu như đồng hồ đeo tay có thể truyền cảm hứng cho điều đó tới mỗi chúng ta.

Đánh giá:

Kết quả: 2.3/5 - (3 phiếu)

27/08/2018

Đánh Giá

Chia sẻ bài viết: Facebook Google LinkedIn

Bình luận

Bài viết liên quan